Bông nút - Tuổi thơ




Tuổi thơ tôi cũng như bông nút, đầy màu sắc và phi trọng lượng nên nhẹ nhàng nhảy nhót chân chim. Giờ đây, khi lục lại ký ức tuổi thơ, tôi nhận ra rằng bông nút tím trắng là màu tuổi thơ mình, một màu xôn xao ấm lạnh. Màu tím trắng loang lổ ấy nay đã vào cổ tích. Ngày nay tuổi thơ tôi đã hết nhưng tại sao bông nút cũng biến theo? Hơn chục năm nay tôi không còn gặp loài hoa ấy. Chúng tuyệt chủng rồi sao? Còn nhớ, hồi ấy ngay cả con diều giấy cũng gắn bông nút để bay bổng theo lên trời xanh. Ừ, cứ sau mùa gặt, đồng khô trơ gốc rạ, bọn trẻ con chúng tôi kéo nhau ra đồng thả diều. Đứa nào cũng làm được một con diều nhỏ đơn sơ, thân diều bằng nan tre, được viền thêm một đường bông nút trang trí. Chính vào những buổi chiều mát rượi ấy chúng tôi chạy ngược gió, trên cánh đồng mênh mông một màu xanh xám để đưa diều lên. Khi diều đã chễm chệ trên bầu trời xanh, chúng tôi liền tóm gốc rạ, cột dây diều vào. Thế là rảnh tay tự do thoải mái đùa giỡn, la hét. Thuở ấy vườn nhà tôi chỗ nào đất không trồng gì là có bông nút mọc, có nơi lẻ loi một bụi, có nơi cả vạt lớn tím rực. Cả những chỗ ximăng tróc ra, tôi cũng rắc bông nút vào. Sân như có ai đó vừa đặt lác đác những chậu hoa trang trí.Một khi đã mọc lên, không cần đến bàn tay con người chăm sóc, chúng tự lớn, ra hoa cho dù không ai tưới nước bón phân. Thế nên bông nút còn gọi là “bông nhà nghèo”. Tuổi thơ và bông nút. Bốn cánh chong chóng ký ức đã quay tròn theo gió mát sáng nay. Một sáng của mảnh mai hoài niệm.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét