Đông Sang Chớm Buồn

Giật mình khi thấy gió lạnh thổi qua tai.Thế mới hay Đông đã về. Biết bao lo toan bộn bề cho công việc cuối năm vẫn chưa dứt. Giờ thêm gánh nặng quê nhà. Không biết gia đình mình đón Tết sang năm thế nào? Đám bạn lúc nào cũng điện hỏi thăm "Mày độ rày làm ăn thế nào?" Và liên sau đó than " Tao năm nay chỉ đủ thở thôi, ê sắc ế "

Đông , gió thổi , trời không sáng nắng, người uể oải bên dòng xe hối hả ...

Nói là nói vậy, tôi vẫn hãy còn may mắn hơn đám bạn quê nghèo lưng còng gánh nặng cơm áo manh áo không có được một chữ viết nên tên. Tụi nó còn cực hơn tôi nhiều. Mới hết cấp 1 là đã phải đi làm ruộng, gặt mùa phụ, rồi nay thì xe ôm, cửu vạn mười phương.

Gió lại thổi, bụi đường cuốn lên theo những đám xe hối hả... Thây kệ, mình vẫn còn may mắn hơn. Đón ngày mới bằng món bánh canh và lên xe chợp mắt một lúc đến chổ làm thôi.

Mong gió đừng thổi bụi đến nữa...