Đêm về. Tôi trằn trọc chơi vơi chợt tự hỏi: Sao không nghe tiếng gõ của những xe bán hủ tiếu như những lần trước? Rồi giật mình ngớ người ra. Ồ. Những tiếng gõ quen thuộc ấy đã biến mất từ nhiều năm qua. Cuộc sống cơm, áo, gạo, tiền giữa lòng đô thị khiến tôi quên đi những điều nhỏ nhặt nhất, quen thuộc nhất, trong đó có những tiếng gõ đêm.
Khu phố tôi có nhiều chiếc xe bán hủ tiếu gõ. Họ ở nhà trọ cạnh nhau, đều là hàng xóm, họ hàng nhau từ Quảng Ngãi vào Nam lập nghiệp. Và cứ thế, “hủ tiếu gõ” có mặt khắp nơi từ Sài gòn đến tận Cà mau. Những người bán đều có giọng nói đặc sệt miền Trung. Điều rất lạ là gia vị lẫn thịt heo, trứng cút, hoành thánh, mì sợi, hủ tiếu... đều có hình dạnh như nhau. Đã vậy, mùi vị nước súp lại giống hệt nhau do có cùng một công thức pha chế “miền Quảng Ngãi”. Lúc trước họ không bán cố định mà phải luôn di chuyển, lúc ở những con đường lớn, lúc lại có mặt trong những con hẻm nhỏ. Vì vậy mỗi xe hủ tiếu gõ phải có một người đi rao dạo bằng cách gõ trên hai thanh gỗ. Những “nghệ nhân không chuyên” này thường là trẻ em. Vậy là nghe tiếng kêu lách cách điệu nghệ và rất vui tai vang lên từ xa, ai có nhu cầu sẽ “đặt hàng”. Chỉ ít phút sau, những tô mì, hủ tiếu sẽ được mang đến tận nhà cho “thượng đế”. Sau đó, các “nghệ nhân” sẽ quay lại nhận tiền lẫn tô. Ngày nay, các xe hủ tiếu gõ đã không còn bán “lưu động”, thay vào đó họ chọn “đóng đô” ở các bến xe, bến tàu, khu thương mại, các chợ... Từ đó, những “nghệ nhân” gõ nhạc cũng không còn nữa.
Đêm về trong hẻm nhỏ mang theo dấu hỏi: tiếng gõ đâu rôi? Thì lắng nghe thật kỹ thôi, từng tiếng động thân quen của phố phường quanh đây, để rồi thời gian và những biến dịch của đô thị sẽ còn cất giấu đi nhiều kỷ niệm...


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét