Trung thu xưa



“Ánh trăng trắng ngà, có cây đa to, có thằng Cuội già, ôm một mối mơ... Mười lăm tháng tám trời cho, một ông trăng sáng thật to...”; suốt những tháng năm thơ trẻ tôi cứ mãi không hiểu cái “mối mơ” của chú Cuội là mối mơ gì (?); và lại càng không hiểu, giữa chuyện của một chú Cuội chăn trâu lười biếng, cùng với cây đa to trong làng bay lên tới tận cung trăng... có liên quan gì đến cái Tết-giữa-mùa-thu, mà ở đó bọn trẻ con như tôi được hưởng bao niềm vui: nối đuôi nhau vừa rước đèn đi quanh xóm, vừa hát khan cả tiếng; được tha hồ mà ăn nào bánh, nào chè...


Hồi ấy, bọn trẻ như tôi được hưởng trọn vẹn lắm ngày Tết của mình. Còn tới non một tháng mới đến rằm-trung-thu, vậy mà, đứa nào đứa nấy cũng xoay trần ra mà vật lộn với những nan tre, với những vỏ lon sữa bò, với những tờ giấy bóng kiếng đủ màu sặc sở... Giữa Sàigòn tìm cho được một cái nẹp tre thật là khó; bởi vậy, thường chỉ tạm hài lòng với những chiếc đũa bếp “nhón” được ở trong nhà, qua sự “mách nước” của những thằng bạn “đi trước” có nhiều kinh nghiệm. Thế cho nên, đũa bếp nhà đứa nào dài, thì cái-ngôi-sao của đứa đó lớn; đũa bếp nào dài nhất tất nhiên, cái-ngôi-sao ấy là... vô địch. Vài ngày trước khi ánh trăng tròn nhất, sáng nhất, do không thể cưỡng lại được sự háo hức... nên thường lúc trời vừa nhá nhem tối, dăm ba đứa trong chúng tôi đã cùng với “tác phẩm” của mình lao ra điểm hẹn ở đầu xóm. Những ngôi sao lớn nhỏ, xanh đỏ đủ màu của những đứa được gọi là khéo tay như tôi, lại có dịp đua tài, khoe sắc bên những chiếc lồng-đèn-đẩy được “sáng chế” từ những vỏ lon sữa bò của những thằng có “máu”... kỹ thuật. Vui không thể nào tả xiết. Nhưng sướng nhất vẫn là khi bọn con gái và đám “nhóc tỳ” cứ bám-theo-đuôi bọn tôi mà tròn xoe mắt, thèm thuồng. “Muốn không, về kiếm đũa bếp đi, tao làm cho !” - và thế là, có một thời trên cái gát xếp nhỏ nhà tôi chứa đầy... đũa bếp ! Những mùa trăng trung thu đầy ắp niềm vui của lứa tuổi “ăn chưa no, lo chưa tới” ấy của tôi, cũng đã trôi xa vào quá khứ. Những hai mươi năm hơn rồi, chứ nào ít ỏi gì ! Tất cả bây giờ chỉ còn là kỷ niệm...



Theo thời gian, khi từng bước tôi xa rời tuổi thơ, thì dường như ánh trăng của ngày rằm tháng tám hàng năm, cũng đã mỗi ngày mỗi trở nên xa lạ, trong tôi. Tôi và đám bạn bè mỗi ngày mỗi lớn, nhưng ánh trăng vằng vặc trên bầu trời kia thì vẫn vậy, vẫn là “chị Hằng Nga” của hàng triệu năm nay, chẳng có gì thay đổi. Chú Cuội mà một bài hát đã gọi là “thằng” từ ngày xưa xa lắc, nay vẫn cứ mãi là chú, là thằng. Chẳng hề già đi. Nếu ngày xưa, tôi chỉ biết “vật lộn” với những nan tre, giấy màu, hồ dán, đèn cầy... thì những mùa trăng sau đó, tôi lại phải vật lộn với biết bao chuyện của tuổi trưởng thành. Tương lai mình rồi sẽ đi về đâu ? Câu hỏi như một nỗi ám ảnh ấy đã cứ theo tôi suốt những tháng năm dài vất vả. Thế cho nên, vẫn mùa trăng hàng năm về lại đó, còn tôi thì như kẻ đã đi xa. Chẳng một chút háo hức, đợi chờ...!

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét