Mùa bắp nướng

Cái se se lạnh của đông về cũng là lúc rộ lên mùa bắp nướng. Bạn có thể bắt gặp các xe bắp nướng ở các đường phố hay ngõ hẻm của Dĩ An Bình dương về đêm bởi người bán chỉ cần tải túi bắp với cái bếp than hồng... Tiếng bắp nổ lách tách tỏa mùi sữa ngọt hấp dẫn người qua đường.

Bắp nướng là món ăn ưa thích của người xứ Bắc xa quê vùng này. Dưới chân cột đèn một góc phố nào đó, hình ảnh chậu than hồng với những bắp non đang căng sữa, hạt mẩy tăm tắp như hàng răng ngọc, cùng những đôi má ửng đỏ, những cặp mắt long lanh xúm xít quanh người bán hàng đang nhanh tay quạt cho chín dàn bắp đã trở thành hình ảnh thân quen trong lòng người đi đường mỗi độ đông về. Bắp nướng quyến rũ khách bằng mùi hương đặc trưng, mùi thơm của hương đồng gió bãi hào phóng và thơm thảo. Người bán hàng chắc hẳn có bí quyết chọn lựa cẩn thận bắp. Bắp nướng để ngon là loại bắp nếp tẻ, nghĩa là không non quá mà cũng không già quá. Bóc lớp áo lá xanh mướt bên ngoài, tuốt hết những sợi râu, ta bắt gặp những hạt bắp trắng ngần, bóng và đều tăm tắp. Lấy tay bấm thử vào hạt thấy có sữa trắng vị thanh ngọt trào ra. Thứ bắp ấy mà đem tráng mỡ hành nướng trên than hồng thì giòn, ngọt, dẻo, bùi, thơm ngon phải biết....

Hình như cái món bắp nướng làm ra không phải để cho mùa khác, cũng không phải cho lúc khác mà phải đúng vào mùa này, khoảnh khắc này khi cái se se lạnh của heo may bủa vây người đi, khi màn đêm biến chậu than hồng trở lên lung linh huyền hoặc, mới thấy hết cái thi vị của món ăn. Ai cũng muốn ngồi gần cái bếp than chút nữa, không phải là để giữ cho mình một cái bắp nướng mà là để hòa quyện vào không khí chờ đợi thơm mùi bắp nếp. Nho nhỏ những câu chuyện không đầu không cuối, những tiếng xuýt xoa trong tà áo mỏng và cả âm thanh lép bép của than cháy… tất cả tạo nên một không gian ấm cúng lạ kỳ. Một lát sau, bắp đã trở nên vàng óng gần như trong suốt mà phần ngoài đã lấm tấm đen vì hơi lửa. Bắp đã chín rồi. Cầm trái bắp nướng mỡ hành xiên đũa ấy nhẩn nha đi tiếp đoạn đường sương đêm, vừa đi vừa tỉa từng hạt, ta sẽ có cảm giác hơi ấm lan truyền từ tay vào khắp đường gân thớ thịt. Có lẽ bắp nướng cũng cần những bàn tay, những tấm lòng biết thưởng thức nó....

Đông - Trăn trở


Tháng mười hai!
Gợi nhắc nhiều lắng động! khó quên- muốn quên, đau thương- hạnh phúc, bùng phát hay âm ỉ? Có lẽ ai đó sẽ chọn cho mình một từ thích hợp để diễn tả tâm trạng tận sâu trong lòng mình! Với tôi có lẽ không một từ nào để có thể nói hết những dòng suy nghĩ bất tận của những ngày đầu đông như bây giờ!

Tháng mười hai!
Đặc trưng cái lạnh. Nó đấy, đầu đông năm ấy chào màn cái lạnh…
Tôi nhớ lắm, cái ngày rét mướt đạp xe sớm vượt mấy cây số tới trường. Con đường tới lớp bỗng dài hơn. Ngày đó, mùa đông Sài thành gắn với những cơn mưa tầm tã.Tôi nhớ. Nhớ ánh mắt mệt mỏi của cha mẹ trong những ngày đông tan tầm về muộn.Tôi nhớ, nhớ những giọt mưa lạnh xối xả  tấp vào mặt, nhớ cả cơn gió đông bão bùng muốn quật ngã chiếc xe cộc cạch ấy! Mùa đông vốn khắc nghiệt lắm! Ngày xưa vẫn thế, bây giờ cũng thế và có lẽ mai sau cũng vẫn vậy! Nhưng chưa bao giờ nó quật ngã được ý chí của con người.





Đông cô quạnh. Thương lắm bóng bà cụ leo lét bên đèn LED khuya với những thứ hàng vặt kiếm sống qua ngày. Nhìn đôi mắt đục thẫn thờ trong đêm giá lạnh, tôi chợt hỏi: “Người thân của bà đâu hết rồi?” và tự ủi an mình: “Có lẽ không còn ai”…




Đông bất định. Thương lắm những chân trần lang thang kiếm sống, tấm áo mong manh, ăn miếng cơm thừa. Cuộc đời của những em bé đường phố cũng mong manh tựa như cơn gió đầu mùa.



Còn có quá nhiều đôi tay cần được sưởi ấm giữa những ngày đông thế này!

Ôi  bàn tay chờ những bàn tay…