Đông - Trăn trở


Tháng mười hai!
Gợi nhắc nhiều lắng động! khó quên- muốn quên, đau thương- hạnh phúc, bùng phát hay âm ỉ? Có lẽ ai đó sẽ chọn cho mình một từ thích hợp để diễn tả tâm trạng tận sâu trong lòng mình! Với tôi có lẽ không một từ nào để có thể nói hết những dòng suy nghĩ bất tận của những ngày đầu đông như bây giờ!

Tháng mười hai!
Đặc trưng cái lạnh. Nó đấy, đầu đông năm ấy chào màn cái lạnh…
Tôi nhớ lắm, cái ngày rét mướt đạp xe sớm vượt mấy cây số tới trường. Con đường tới lớp bỗng dài hơn. Ngày đó, mùa đông Sài thành gắn với những cơn mưa tầm tã.Tôi nhớ. Nhớ ánh mắt mệt mỏi của cha mẹ trong những ngày đông tan tầm về muộn.Tôi nhớ, nhớ những giọt mưa lạnh xối xả  tấp vào mặt, nhớ cả cơn gió đông bão bùng muốn quật ngã chiếc xe cộc cạch ấy! Mùa đông vốn khắc nghiệt lắm! Ngày xưa vẫn thế, bây giờ cũng thế và có lẽ mai sau cũng vẫn vậy! Nhưng chưa bao giờ nó quật ngã được ý chí của con người.





Đông cô quạnh. Thương lắm bóng bà cụ leo lét bên đèn LED khuya với những thứ hàng vặt kiếm sống qua ngày. Nhìn đôi mắt đục thẫn thờ trong đêm giá lạnh, tôi chợt hỏi: “Người thân của bà đâu hết rồi?” và tự ủi an mình: “Có lẽ không còn ai”…




Đông bất định. Thương lắm những chân trần lang thang kiếm sống, tấm áo mong manh, ăn miếng cơm thừa. Cuộc đời của những em bé đường phố cũng mong manh tựa như cơn gió đầu mùa.



Còn có quá nhiều đôi tay cần được sưởi ấm giữa những ngày đông thế này!

Ôi  bàn tay chờ những bàn tay…

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét