Mùa đông dừng chân bên ô cửa, rải những sợi gió bấc xuyên qua bức rèm mỏng manh. Pha một ly chè ấm, tôi ngồi góc ban công nói chuyện phím với nàng Trăng.
Chúng tôi nói về những chuyến đi xa, nơi có biển xanh rì hay đồng cỏ bao la, rộng lớn.
Chúng tôi nói về những mái nhà, nơi có đàn con thơ nép bên mẹ nghe gió rít vào những đêm rét.
Rồi chúng tôi nói về tuổi trẻ, những hoài bão, ước mơ, lửa đam mê cháy đỏ trong lồng ngực.
Và chúng tôi nói về những ly cà phê, khuấy thật chậm rồi đưa lên miệng nhấp ngụm, nhìn ngày trôi.
Có những mùa đông chẳng cần phải thật rét mướt.
Có những mùa đông chỉ muốn sống thật chậm, để chạm gần hơn đến những giờ phút bình yên, những khoảnh khắc lặng im giữa bộn bề hối hả.
Ba mùa xuân, hạ, thu đi qua, cuối cùng đông rồi cũng ghé.
Nhân lúc này hẹn một ngày sống chậm, thưởng ngoạn chén trà, ngồi thong dong bỏ quên nhịp sống vội vã chốn thị thành.


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét