Mấy hôm trời Sài Gòn se se lạnh. Lục tìm chiếc áo gió bị xếp cả năm để mặc đi làm, cũng khiến nao nao lạ. Cái lạnh đến khơi dậy những tảng cảm xúc bị bẹp dí bởi luồng luồng hơi nóng oi bức ngột ngạt xe cộ, bởi hàng hàng công việc bận rộn, bởi tầng tầng thời gian gấp gáp. Khi trời lạnh, tự dưng ta có cảm giác thèm được thương yêu hơn, thèm một hơi ấm và đặc biệt là nhớ nhiều thứ.
Cái lạnh còn đánh thức những xúc cảm vụn vặt, rơi vãi. Nhưng mọi thứ đều bâng quơ…
Đông hiện hữu. Thời gian như trôi chậm hơn. Bởi cái lạnh đánh thức da thịt khiến người ta không thể hoàn toàn chìm đắm vào công việc mà buộc phải cảm nhận và hướng mình ra thế giới bên ngoài nhiều hơn. Để biết rằng thời gian đang trôi, chiều chưa đi, đêm cũng đang xuống dần. Đâu đó tiếng chuông chùa vẳng lại. Tiếng chuông chùa giữa phố thị như là thanh âm của sự tĩnh lặng, nhưng cũng là thanh âm của sự nhắc nhớ, của thời gian ngày xưa và một không gian nào đó xa lắm nơi người ta thực sự thuộc về.
Nghĩ cũng lạ, sáng chạy đi làm. Ngó cái nhiệt kế chỉ trên xe nó xuống tới mức 15 độ. Rét! Rét run co cả người mà sao cái đầu thì nó lại tản …mạn thế!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét